Chùm Thơ Khiêm Lê Trung (1)

 
 

Lê Trung Khiêm là thành viên Nhóm Nghiên Cứu Triết học thuở còn học đại học Văn Khoa Sài Gòn thập niên 70s thế kỷ trước. Anh là một người làm thơ, lúc bấy giờ với bút hiệu Hồ Miên Tịnh. Lúc còn ở VN, anh có in thơ chung cùng một số bạn cũ với bút hiệu Khiêm Lê Trung. Năm 1999, anh sang Mỹ cùng gia đình và thỉnh thoảng đóng góp một vài bài thơ với bằng hữu Triết Văn. Anh thu hẹp sinh hoạt vì hoàn cảnh sức khỏe và gia đình. Chúng tôi vừa nhận được tập thơ 100 bài của anh, xin post từng phần lên trang web cùng bạn đọc. Có một số bài thơ vốn đã đưa lên trietvan.com tuy nhiên trong tập thơ này anh đã sửa, hiệu đính hay cập nhật lại một số bài thơ cũ. Khiêm Lê Trung làm thơ tự do, bút pháp tượng trưng đẫm nét siêu thực mới lạ. Phần lớn thơ anh là những mảnh hiện thực hay ký ức tách rời từ một xúc cảm thực tại bất chợt, khao khát tìm lại hay mô tả thứ hạnh phúc lẫn đau đớn lẻ loi một thời nào đó mà thời gian đã từng bước xóa nhòa…



SÀI GÒN NHỮNG NĂM BẢY MƯƠI

 
 

tôi chán ngấy những hiện hữu như thân xác tôi
chán những bâng quơ
chán cả khóc.
gã phiêu du là tôi ra đi.
hồn tôi ơi,
một khu vườn trắng,
tôi bơi ngửa trên mặt phẳng ánh sáng
trong cùng thẳm cô liêu kiếp người.

yêu thật sâu
trí nhớ tôi vỡ vụn trên những hốc xương em
trái tim em bên phải và trái tim tôi bên trái
trái tim tôi bên phải và trái tim em bên trái…
ôi những trái tim,
buốt giá.
Sài Gòn, những năm bảy mươi
Belmondo- Delon- Bisset…
đắm đuối những nụ hôn vội.

là con cá mắc cạn
tôi cố nuốt
những giọt ánh sáng
đọng lấp lánh,
trên xác thân em.



CHIA TAY BLAO

 
 

trên dốc đèo Blao
phất phơ chiều thổi
ngày xanh trên nghìn mắt lá chập chùng
với phố hẹn,
với em,
và mộng tưởng
khói bên trời bay nhẹ, thoáng bâng khuâng.

ngày tháng cũ đã xô chìm, vách núi
với mù sương tôi lỗi hẹn trăm điều
vẫn thấp thoáng trong mơ
nụ hoa vàng,
phố rét
tháng chạp buồn, ấm áp một tình yêu.

1976


MỖI LẦN CHÚNG TA GẶP NHAU

 
 

mỗi lần chúng ta gặp nhau
H ơi, biết gì không?

thiên thu là ngọn đèn thức sâu trong đôi mắt
có rét lạnh về
nằm trong nỗi nhớ
một góc đời anh đi qua
thèm được nghe em nói.

mỗi lần chúng ta gặp nhau
H ơi, biết gì không?

anh tìm sâu trong mắt
chút trăm năm
sợi trí nhớ treo xanh màu cỏ dại
ngọt môi hôn.
nụ cười trăng qua giữa đời anh
màu khói ấm bình yên.

mỗi lần chúng ta gặp nhau
H ơi, biết gì không?
giấc mơ anh tròn như hoa cúc
nở,
giữa vườn đêm.

1982


CÀ PHÊ SÁNG

 
 

buổi sáng và trời mưa
tôi đốt một điếu thuốc
trời mưa và buổi sáng
và điếu thuốc,
đốt tôi.

người ca sĩ già với những lời ca tật nguyền
âm thanh là giọt lệ
lăn,
trong thời gian.
những tiếng nói biến dạng
trong muôn nghìn tiếng động
hạnh phúc,
trôi tuột trong không khí.
trí tưởng nhoài mình qua ô cửa kính
đám lá hồn nhiên phơi giấc mơ xanh
cà phê cuốn tôi như khói
trôi tuột trong đáy cốc
một ngày hơi thở váng vất mộng tưởng…

buổi sáng với cơn mưa dứt
với cốc cà phê nguội đã hết,
với gói thuốc,
với góc quán ấm áp màu khói,
tôi chợt nhớ,
tôi,
rất cũ.

1978


GIỮA VÔ CÙNG BÓNG TỐI

 
 

bóng tối đổ trên tóc
bóng tối đổ trên má
bóng tối tràn trên đôi mắt ngái ngủ
hạt long lanh…
bóng tối hằn trong tôi niềm tuyệt vọng thầm
điều bí ẩn của sự sống
lăn qua,
từng ngày,
mệt mỏi.

xin nói lời cảm ơn về những đóa hồng
và những giọt sương, đã cho tôi chút ngọt ngào thời thơ dại
tất cả dường như đã xa
để lòng hoài vọng
giữa chung quanh bóng tối đời.

tôi còn lại một mình trong bóng tối đầy
nghe xao xác mạch đời,
tiếng vỡ
giot lệ,
tan mong manh.

1982


MẨU BÁNH MÌ TRONG ĐỜI SỐNG TÔI

 
 

mẩu bánh mì nằm ở gầm giường
mẩu bánh mì,
biểu tượng trở thành nỗi sợ hãi
xao xuyến lướt nhẹ làm co những mạch máu
nắng xuyên qua khung cửa sổ sơn xanh
tôi nằm và ngó hư không trôi bềnh bồng
những tĩnh vật xoáy vào trong mắt
Ich bin kein mensch
Ich bin dynamit.

vâng, tôi là một quả mìn
tham dự vào cuộc chiến tranh
giữa cái sống và sự chết
giữa sợ hãi và hy vọng
giữa đam mê và chán chường
tôi là, tôi là, tôi là
hàng trăm ý nghĩ mà tôi không nói hết
tôi là, tôi là, tôi là
con chim hót hoài một nhịp ca ứ máu
bánh mì không thể là hoa hồng
bóng đời tôi chen kẽ bóng đời em
như ảo tưởng chen cùng hạnh phúc.

mẩu bánh mì nằm ở gầm giường
con chuột bò trong màu khói thuốc
tôi bò trong ánh sáng xanh lam
cây cổ thụ đời trổ cành hoa tím
gió đập qua khung cửa
tôi hát và huýt sáo.

mẩu bánh mì nằm ở gầm giường
biểu tượng trôi tan cùng với nỗi sợ hãi
tôi hư vô trong một ngày
tôi bềnh bồng như khói
tôi nhắm mắt và thở
nhớ bầu trời xanh lơ đầy mây giang hồ…

1977


MỘT CHÚT RIMBAUD VÀ BIỂN

 
 

1.
nỗi buồn đóng thành sẹo giữa khoảng trí nhớ buốt đặc
con chó ngáp mộng mị
bông nhông
phố phường chật hẹp
mùa hạ
giấc mơ nằm phơi mình trên những kè đá
nhìn lũ bọt sóng
tan
vỗ rì rào giấc ngủ.

2.
núi khỏa thân bên trời những nét cong lãng mạn
vẽ nguệch ngoạc trên nền cát
cơn mơ heo hút mộng du
merde à Dieu!
adam và trái cấm
nhiệt đới buồn hoang hừng hực mặt trời.

3.
vứt lũ hoa hồng vào sọt rác,
xuống phố lưu linh.
giọt ngân thủy tinh loảng xoảng
môi chạm lửa
hồn rượu hát,
buồn tênh.


MÙA XUÂN ĐEN

 
 

thả hào phóng giấc ngủ
nốc cạn ly rượu
xuống phố.

phố sặc sỡ xuân trên gương mặt lô nhô hotel, cao ốc
nhồn nhộn
người,
ngợm
nhảy nhót
khỉ đột
nhăn nhở cười, tín hiệu
đèn đỏ.
giấc mơ ba mươi độ âm
sủi bọt,
những mạch máu sần sùi
chào cuộc đời đi qua
những cột mốc cuối cùng thế kỷ
ly rượu chào đời ta.

còn đâu niềm thiết tha tiếng dế mèn cũ rích
lũ đom đóm bay chập choạng
từ giã vườn khuya
tôi mượn gốc cột đèn và
giải bày những giấc mơ…
trí nhớ bốc hơi trên mặt nước se vàng sủi bọt.


NHỮNG Ả GIANG HỒ DỄ THƯƠNG

 
 

buổi chiều ngồi ở cafeteria
những ả gái giang hồ lượn qua lượn lại
chiếc thân cá mòi
tôi liên tưởng tới xác của một chiếc trực thăng,
bầu trời hải đảo,
khu rừng tóc mun
những đám khói trôi như trời mây xám
salute!
tôi gật đầu và gọi


hạnh phúc bừng reo trong từng mạch máu,
ả gái trườn người trên chiếc divan mệt mỏi
định nghĩa đi anh, thế nào là tình yêu?
tôi tréo hai ngón tay lại với nhau
ả gái cười lên sặc sụa,
dìm tôi trong trận mưa hôn giận dữ


không là hoa,
không là chim,
không là thơ mộng,
sao tôi gọi em là mùa xuân?

1975


NHỮNG NGÕ PHỐ RỜI QUA TRÍ NHỚ

 
 

cong cong bầu trời khỏa thân tượng
ngày thật bình yên trên góc phố gió thoảng
một ngày dài nhiệt đới
phố vàng hanh giọt lệ
tuổi trẻ tôi thét mòn lòng đất
nhịp chân đời
hai mươi năm.

giữa ồn ào phố xá,
giòng sông xanh lơ là rất thực
nắng thả hạt cườm lấp lánh
những lâu đài huyễn mộng
mùa xuân dịu dàng như đôi môi
bàn tay anh chạm ngực…

giữa thầm lặng
khúc hát cũ,
bật cháy niềm hối tiếc.
nét vẽ ngoằn ngoèo đời anh trên giấy
ngực và hoa nhú lên giữa bầu trời Đà Lạt hôm ấy
những ly rượu dốc ngược,
chiếc bóng đời ai chênh vênh ngõ phố?

mẩu xương thừa và cặn rượu
tôi nuốt đi giọt nước mắt của ngày cũ
những cơn mưa ngưng đọng giữa trí nhớ mệt mỏi,
vỡ trần trụi quá khứ.

dĩ vãng xưa như màu khói non cao
hoa hồng vẫn nở bên hiên ngày thoảng gió
khuôn mặt em
búp non tươi mộng mị
đôi mắt lạnh tràn ma quái.
đêm dịu ngọt trong bờ đỏ rượu
tôi lăn trên ngực ấm nỗi buồn.

tất cả những gì thuộc về đời anh
trần trụi với thời gian
giọt nước mắt sâu thẳm.


TỚI VÔ TẬN NHỮNG MẢNH ĐỜI

 
 

ngày khởi đầu như một vết xước cứa trên da thịt
anh cuộn người giữa những âu lo
niềm ẩn mật của đời sống
lửa và trí nhớ,
lửa và mặt đất,
lửa và ánh sáng,
và lửa…

tới vô tận những cây trái đã sinh sôi
biển trắng xóa ru đời bất tuyệt
anh ca hát với mặt trời
chút bóng tối đùa cùng định mệnh
những ray rứt,
ngọt ngào,
thầm lặng.
mũi tên thời gian xoay quanh quĩ đạo màu xanh
lửa và trí nhớ,
lửa và mặt đất,
lửa và ánh sáng,
và lửa,
tới vô tận những mảnh đời.


TÔI

NHÁNH SÔNG

KHÔNG BIẾT CHẢY VỀ ĐÂU!

 
 

tôi nhánh sông không biết chảy về đâu
nằm co ro hô hấp thủy triều
những bến bờ xa lung linh nắng quái
những tàn khuya thao thức ngậm ngùi

những trăm năm và ngàn năm có lẽ
vùi kín hư vô trên huyệt mộ đời
ai sẽ là tôi, của nghìn trăm năm nữa?
khóc cười theo dâu biển nổi trôi.

tôi nhánh sông không biết chảy về đâu
vùi chiếc bóng lênh đênh tiền kiếp...
giữa son phấn đời vui đành uống cạn
chén trăm năm tơi tả kiếp người.


ACADABRA

* Tặng Hà với những giấc mơ và nỗi cô đơn truyền kiếp
 
 

nhiều lúc tôi tự hỏi
M. là gì?
tại sao tôi
như sực tỉnh giấc mơ cô độc
xao xuyến-mời gọi-ám ảnh?

giữa mơ hồ trí nhớ
đêm khỏa thân,
những vòm sao đơn độc
những hình thể hòa điệu trên một mặt phẳng dương tính
những bóng tối ấm áp trên bờ cong âm tính
tan hút vào nhau
trong cô đơn.
acadabra-acadabra-acadabra.
acadabra-acadabra-acadabra.

nhiều lúc tôi tự hỏi
L. là gì?
tại sao tôi
(và có chăng những gã đàn ông khác)
luôn thao thức-mời gọi-ám ảnh?


KHÚC HÁT NHỎ TRONG ĐÊM,

NGÀY CHIA TAY

 
 

này em,
hãy ôm những cỏ hoa vào lòng
đây hoa quỳ và thơ tôi rũ rượi
nỗi nhớ chạy dài theo từng cây số đường xa.

những sợi tóc lùa trong tôi rét mướt
tôi níu giữ trong tay chút lãng mạn đầu đời
ký ức bập bềnh như mặt hồ loang nước
là thiên thu khi tôi cầm tay em.

người tình đầu với kiêu sa trong mắt,
đừng xô tôi chìm ngã giữa bụi mù
để mỗi sáng hoa trong vườn vẫn nở
nghìn năm sau cây lá vẫn xanh.


PARIS SƯƠNG KHÓI CUỘC ĐỜI

 
 

1.
ngày cũng khô như một tiếng đàn
những sợi buồn vừa trỗi nụ xanh
đau nhức nhối từng cơn mưa mộng,
trời ơi mưa, trắng bến sông Seine.

bước tha hương ai người khách trọ
xoay bước đời theo chuyến metro
bờ sông đêm sóng đùa tiếng nhạc
vĩ cầm reo,
buốt giá.

tôi ụa ra cặn rượu
của một thời buồn nôn
chào Rimbaud,
lời tiên tri nào quá xa xăm…

2.
ngồi co ro giữa phố đêm buồn
khói sương bay vời vợi
nhớ vô cùng là nhớ em.

bước lưu dân sầu ơi khô máu
bóng linh hồn tôi tràn trụa huyết tươi.

sầu khúc khuỷu,
tiếng buồn ơi!

tôi sẽ quay về bên bờ nước xưa
chôn nỗi buồn hoang lạnh chốn quê người.


THÁNG NGÀY CHƠI ĐÙA CÙNG HƯ VÔ

 
 

nằm và hát một mình giữa bầu trời xanh lơ
trăng như rót vào lòng tôi
hương mật ngọt,
những đám mây trắng trôi lưng chừng trời,
như âu yếm,
như gọi mời,
gót chân kẻ lãng du
đời còn dài những bóng đêm mù mịt.

giữa buồn tênh của bảng đen, phấn trắng
trên đôi mắt sương mù,
tôi vẽ lên
những vòng quay của hư không
những vòng quay hư hao
như định mệnh tôi,
chui rúc giữa lòng đời
trăm ngọn sao,
tôi chỉ yêu một chòm thiên mã.

mây trắng,
ngàn mây mênh mông như cuồn chỉ rối.
tôi muốn làm chim
bay lên
giữa vòm lá cây này,
làm đám mây phất phơ
trong màu mắt các em thơ dại.

này, các em,
tôi chỉ là đám mây phù du.


XIN LỖI VỀ NHỮNG LẦM LẪN DĨ VÃNG

 
 

1.
nơi khu vườn của thiện và ác
hắn treo cổ
trên nhánh tuyệt vọng.

là đàn ông
hắn đã yếu đuối và sa ngã,
lỗi tại Chúa,
mọi đàng.

2.
làm cách nào để xóa bỏ mọi ký ức,
khép kín dĩ vãng,
hơn ba mươi năm.

3.
cuộc đời hắn,
vĩnh viễn,
là một vết thương.


CA KHÚC CỦA QUÁN CAFÉ BUỒN

 
 

hắn gặm mòn những giấc mơ
hát những điệu sầu tha hương
gương mặt ai hiển hiện giữa trí nhớ rét mướt.

mùa đông
xưa,
bỏ tôi đi
hắn,
con đom đóm tắt hết ánh sáng
đêm quạnh hiu
như thể,
bơi qua cánh rừng cô độc
với những hàng cây
rụng hết dĩ vãng.

vẫn còn đấy,
những đêm phù du anh chạy trốn đời mình
nơi khu vườn khuya,
bóng con chim nhỏ gọi tình,
giọng líu lo,
sao nghe đứt ruột.


DÃ QUỲ

 
 

gió hoang dại trên đồi vắng
cuộn xô dĩ vãng
đã mất
quá khứ,
tan trong màu sương hoang cuối phố
dã quỳ,
dã quỳ,
tôi gọi
nụ hoa vàng xưa trong mắt ai?

còn đó,
khoảng tối dài,
đêm,
trước mặt
dài lẻ loi những vì sao,
dài hun hút bước đời
ngậm ngùi nhớ màu hoa đã mất.


MỘT NGÀY VỚI SÀI GÒN

 
 

sắt,
thép,
gỗ đá…
pho tượng lạnh lùng,
trái tim trần trụi, trống rỗng
tôi đi tìm tôi loanh quanh.

ào ạt dòng cuồng lưu người
trên đường phố,
những ngã tư,
không gian xanh đỏ nhấp nháy tín hiệu
nhiệt đới ồn ào khói bụi
tôi đi tìm tôi loanh quanh.

những vòng đời mỏi mệt
mỏi mệt sắt,
mỏi mệt thép,
mỏi mệt gỗ đá,
trái tim trần trụi, trống rỗng.


GIẤC NGỦ

 
 

rực sáng trong tôi niềm yên lặng
ký ức trong veo
tim gào thét giữa khu rừng thời gian,
mặt biển chết.

sắc trời vàng thu
lấp lánh giấc mơ trên cao
con rắn thời gian cuộn quanh kiếp người
vết đọa đày,
xiềng xích

em xõa tóc
bóng tối
liếm trên da thịt nỗi buồn
tình yêu ngọt ngào vết thương,
giọt thơm đắng hạnh phúc.

rực sáng trong tôi niềm yên lặng
biển ngòm đen
ký ức chết
lấp lánh giấc mơ đi qua,
lấp lánh cuộc đời đi qua,
phẫn nộ chôn theo giọt máu
đắng cay hữu hạn kiếp người.


MÀU KHÓI

 
 

nỗi sầu riêng của chàng
phơi ngọn thánh giá
buổi sáng mưa bụi hai mươi bảy độ C,
mộng hâm hấp trí nhớ
mùa hè khỏa thân,
xôn xao mực nước biển

địa đàng,
những gót chân phiêu du đồi hoang
cắn tìm môi
hơi ấm
buổi sáng mưa bụi hai mươi bảy độ C,
sợi khói vương trên mí mắt,
ngây ngất,
mùi hương đàn bà,
bài tango,
tĩnh vật xanh biếc.

anh níu giữ hạnh phúc giữa lãng đãng trí nhớ,
mơ hồ khói,
những sợi khói tình mong manh.


GIỮA BÓNG VÀ HÌNH

 
 

tôi cười chiếc bóng tôi xoàng xĩnh,
lẽo đẽo gà què
những hạt thóc,
không chia đều cho tất cả mọi số phận
trên gầy guộc thời gian.

sâu,sâu, một bóng tối
váng vất trên mí mắt nặng trĩu
những đêm trắng
thi sĩ,
lời nguyền rủa truyền kiếp
những kẻ tạc giấc mơ vào đá,
lạnh lẽo,
như vì sao cô độc.

tôi tận mặt đêm đen,
nơi ngôi nhà của Hữu,
chốn của bùn nhơ, nước đọng,
rác rưởi và ô nhục,
khuôn mặt xám thời gian.


TRONG KÍ ỨC GIÊNG- XUÂN

 
 

trôi về đâu trên nhánh sông đời?
kí ức bâng quơ,
gương mặt người tình cũ
đêm ngọc lan
ngát hương…

làm sao tôi níu được
chút bóng tối
trên màu mắt em thơ dại ngày ấy?
những năm tháng nhạt nhòa,
điên dại,
như sầu tôi
những ngón tay xương reo buốt trên dây đàn,
vỡ chập chùng trí nhớ
mưa dập nát
trên ngôi nhà cũ đó…

này em,
ngoài phố nắng thủy tinh,
lòng tôi nhớ…


KÍ ỨC THÁNG GIÊNG

 
 

buồn rầu như Judas,
gã làm thơ tiều tụy
bước mộng du qua chiếc bóng chính mình
quảng trường thánh Phê rô
chín giờ sáng.

ngồi một mình
ngó quanh,
chiếc bóng ngã dài trên những pho tượng xám
lũ bồ câu,
như thể đến từ hồng hoang
bay rợp trong nắng ấm
đôi từng đôi
chúng sà xuống bên hiên
bài luân vũ Pirouette
chụm môi vào nhau
thì thầm,
những điều cám dỗ…

(vô ích- những lời cầu nguyện
rất có thể Chúa biết
chúng đã nói gì với nhau,
bọn quỉ sứ ấy!)

tôi ơi,
có chăng
niềm tuyệt vọng đẹp đẽ,
như những bông hoa ngoài kia?


 

Khiêm Lê Trung


___________________________________________
(1) Chúng tôi post Chùm Thơ Khiêm Lê Trung phần 1 gồm hai mươi lăm bài thơ trong tập thơ 100 bài của anh.