Mỗi Ngày Quên Vài Chữ

 
 

mỗi ngày quên thêm vài chữ
mở kinh học lại từng dòng
trí nhớ làm như vô sự
hơi đâu mà thuộc sắc không

mỗi ngày lùi thêm vài tuổi
thấy mình thơ dại hơn xưa
tóc trắng còn bay mấy sợi
nghe chim cổ tích ban trưa

mỗi ngày quên vài chữ khó
phải nhờ Google nhắc tuồng
cũng may chưa quên hơi thở
níu theo bè pháp qua sông

mỗi ngày dịch tin cho báo
kể chuyện mưa bom khắp trời
nguyện cho đời ngưng lửa máu
gõ chữ, khóc trong từng lời

mỗi ngày càng thêm đau nhức
nằm ngồi đi đứng chậm hơn
nguyện thân tâm thành giấy mực
minh giải lời xưa Thế Tôn

mỗi ngày lạ thêm cố quận
nghe kể như chuyện trong mơ
một thời chép kinh cùng bạn
sắc không còn lại mấy tờ

mỗi ngày thấy mình như núi
kham nhẫn giông bão nắng mưa
bất kể vui buồn ném tới
yêu thương biết mấy cho vừa

mỗi ngày thấy mình như nước
hỷ lạc rửa sạch bụi đường
bất kể đời buồn như khóc
chở người vượt mấy trùng dương

mỗi ngày giữ tâm như lửa
đốt sạch muôn nghiệp ra tro
chân bước vào nơi không cửa
mắt nhìn soi thấu hữu vô

mỗi ngày giữ tâm như gió
ba cõi không chỗ lưu chân
gửi bạn một thời rất nhớ
tiếng đàn không dây rất thân

mỗi ngày tâm như hư không
không gì nắm bắt, tận cùng
không nơi trú xứ vui buồn
trọn đời hương pháp cúng dường.

 

(Gần Tết Bính Ngọ, đầu tháng 2/2026)

Nguyên Giác Phan Tấn Hải